Người dân lên tiếng - Công an: “Gỡ xuống ngay!”

Sáng nay, 10/03/2011 tại 252 Trần Khắc Chân - Hai Bà Trưng, Hà Nội, những tấm băng rôn đã được giăng lên. Hình ảnh bà cụ 90 tuổi ngồi khóc con chết oan nghiệt dưới bàn tay khát máu của Công An đã làm đau lòng và bức xúc tất cả mọi người.

Nhiều người dân đã tụ tập, đến hỏi thăm và ai cũng thương tâm lẫn phẫn nộ trước cái chết oan nghiệt của ông Trịnh Xuân Tùng và hành động giết người dã man của tên trung tá công an Nguyễn Văn Ninh.


Đây, tiếng nói của gia đình nạn nhân, nó cũng là tiếng nói của những người yêu chuộng công lý, tôn trọng pháp luật và lẽ phải: Đề nghị pháp luật xử lý nghiêm minh công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết người vì không đội mũ bảo hiểm:

Những biểu ngữ bày tỏ những nguyện vọng chính đáng này chiều nay đã bị CA tháo gỡ và lấy đi.
Mạng sống của người dân quá bọt bèo dưới con mắt của đảng và nhà nước. Công an trở thành đám kiêu binh còn hơn thời chúa Trịnh. Hết người này bị đánh chết đến người khác. Bản án 7 năm tù giam dành cho tên thiếu uý công an Nguyễn Thế Nghiệp giết người ở Bắc Giang chưa kịp ráo mực thì những dùi cui đập xối xả lên đầu người dân lại tiếp tục.
Đau thương này còn kéo dài đến bao giờ!?
Những đòi hỏi chính đáng trên đã được lệnh gỡ xuống. Đất nước này, dưới sự lãnh đạo của đảng và dùi cui của công an, người dân VN không có quyền bày tỏ thái độ, nguyện vọng, đòi hỏi. Cái đầu của người dân, đảng chỉ muốn gói trọn trong việc: gật gù với những điều đảng nói và đổ máu dưới dùi cui của công an còn đảng còn mình.
Đau thương này sẽ còn tiếp tục.
Dân mình sẽ còn bị công an giết dài dài!
Nhưng xin đừng nghĩ nó chắc chắn sẽ là anh/chị/cô/chú dân đen nào đó chứ không bao giờ là mình, là đứa con trai ngoan ngoãn sắp lấy vợ, là cô con gái xinh đẹp đang sắp sửa vào đại học… Anh Nguyễn Văn Khương nếu còn sống chắc cũng nghĩ như thế. Nhưng anh đã chết năm anh 21 tuổi. Điều 298 của Bộ Luật Hình sự đã góp phần vào việc giết anh…
Nguyễn Đức Nghĩa: tử hình.
Tội: giết người.
Nguyễn Thế Nghiệp: 7 năm tù giam.
Tội: giết người.
Nguyễn Đức Nghĩa: Báo chí lề phải ào ạt đăng tin, làm phóng sự trong nhiều tuần lễ liên tiếp. Hành vi phạm tội của Nghĩa đã được các bộ phận công quyền, các cơ quan truyền thông báo chí dùng để lên tiếng cảnh báo tình trạng đạo đức, lối sống của giới trẻ, phê bình mặt trái xã hội đồng thời qua đó tuyên dương chức năng điều tra của công an và phán xét công bằng, vô tư của hệ thống pháp lý của đảng và nhà nước.
Nguyễn Thế Nghiệp: Báo chí lề phải đăng một bản tin. Mỗi bản tin đều có nội dung giống nhau như được viết ra từ 1 văn bản. Không một lời bình luận. Không một phỏng vấn. Không có gì hết ngoài sự im lặng, trước và sau.
Lý do:
Nguyễn Đức Nghĩa không mặc đồng phục công an.
Nguyễn Đức Nghĩa không thuộc về bộ phận Còn Đảng Còn Mình.
Nguyễn Đức Nghĩa chỉ là một công dân Việt Nam không có thẻ đảng.
Lý do:
Nguyễn Thế Nghiệp là thiếu uý công an
Nguyễn Thế Nghiệp là một công cụ để Còn Công An Còn Đảng.
Nguyễn Thế Nghiệp là một đảng viên theo học chương trình sống chiến đấu học tập theo gương bác Hồ vĩ đại.
Để tất cả những lý do đó được chính danh, đảng đã “luật hoá ” chúng thành:
Điều 298 – Bộ Luật Hình Sự
1. Người nào dùng nhục hình trong hoạt động điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án, thì bị phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.
2. Phạm tội gây hậu quả nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.
3. Phạm tội gây hậu quả rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ năm năm đến mười hai năm.
4. Người phạm tội còn bị cấm đảm nhiệm chức vụ nhất định từ một năm đến năm năm.
Chỉ cần có thế!
Mọi sự giết người của bất kỳ công an nào, dù có dã man, tàn án đến đâu đều có thể đóng khung trong cái gọi là “hoạt động điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án”. Dù có đánh chết ngoài đường, bóp cổ trong bụi cứ đem về đồn để đóng dấu thi hành công vụ.
Một mạng người cùng lắm đổi lại tối đa 7 năm hoặc 12 năm. Hậu quả nghiêm trọng = 7 năm đồng nghĩa với cái chết của anh Nguyễn Văn Khương. Hậu quả RẤT nghiêm trọng = 12 năm đồng nghĩa với bỉ ổi và khốn nạn của những kẻ làm luật lẫn thi hành luật.
1 năm cho đến 5 năm sau tiếp tục đảm nhiệm CHỨC VỤ đồng nghĩa với tiếp tục mang danh hiệu công an NHÂN DÂN trong sự nghiệp đe doạ, hành hung, trấn áp, khủng bố, giết hại dân lành để Còn Đảng Còn Mình.
Trong 7 năm tối đa dành cho Nghiệp, chỉ có đảng mới biết rõ tên đảng viên công an giết người này ở tù nơi đâu, ở tù ra sao, và có thực sự ở tù theo đúng nghĩa ở tù hay không. Và sẽ chẳng ai còn nhớ đến cái tên Nguyễn Thế Nghiệp để mà thắc mắc biết đâu năm sau nó đang ngồi nhậu với các đồng chí công an (hay biết đâu chừng với cả Nông Đức Tuấn, người mà con đường hoạn lộ đã được mở rộng bởi cái vỗ tay của thiếu uý đảng viên Nguyễn Thế Nghiệp lên đầu anh Nguyễn Văn Khương) ở một nhà hàng sang trọng nhiều bia và gái nào đó. Có gặp chắc cũng lờ, im, nín nếu không lại (được) đột tử ở đồn.
*
Dân mình sẽ còn bị công an giết dài dài! Nhưng xin đừng nghĩ nó sẽ là anh/chị/cô/chú dân đen nào đó chứ không bao giờ là mình, hay là đứa con trai ngoan ngoãn sắp lấy vợ, hoặc là cô con gái xinh đẹp đang sắp vào đại học… Anh Nguyễn Văn Khương nếu còn sống chắc cũng nghĩ như thế. Nhưng anh đã chết năm anh 21 tuổi. Điều 298 của Bộ Luật Hình Sự đã tiếp tay vào việc giết anh.
Và sẽ tiếp tục giết chết nhiều người.
Dân Làm Báo
|