Thêm một nạn nhân tử vong vì đòn công an!

Trung tá công an đánh gẫy cổ dân đến chết

Lại thêm một người dân bị công an đánh hội đồng ngay trên đường phố đến gãy cổ rồi chết ngay tại thủ đô Hà Nội.

Báo Dân Trí cho biết, ông Trịnh Xuân Tùng, 53 tuổi, đã chết ở bệnh viện Việt Ðức, Hà Nội lúc 6 giờ 25 phút sáng ngày Thứ Ba, 8 tháng 3, 2011.

Theo đơn tố cáo của gia đình ông Tùng gửi các cơ quan và báo chí, ông đã bị trung tá công an tên Nguyễn Văn Ninh, của phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, thành phố Hà Nội, dùng dùi cui đánh ở bến xe Giáp Bát khi chuẩn bị cùng với một người bạn đón xe vào Nam hôm 28 tháng 2 vừa qua.

Theo đơn vừa kể, khi ông Tùng đi xe ôm đến bến xe, vừa cởi mũ bảo hiểm để gọi điện thoại, Trung Tá Ninh đến biên phạt người chạy xe ôm. Người lái xe ôm không đồng ý dẫn đến tranh cãi. Thấy Trung Tá Ninh túm cổ người lái xe ôm, ông Tùng tới can ngăn, gạt tay Trung Tá Ninh.

Báo Dân Trí kể theo lời người lái xe ôm tên Hùng rằng: “Ông Ninh đã cầm dùi cui đánh ông Tùng. Một số cán bộ tự quản cũng lao vào ‘giúp sức’. Ðến khi mọi người giãn ra thì ông Tùng đã nằm sõng soài dưới đất, hai tay bị còng”.

Ðánh người thương tích trầm trọng, nhưng ông Trung Tá Ninh đã không đưa nạn nhân đi bệnh viện cấp cứu mà còn lôi về trụ sở công an phường “vì cho rằng ông Tùng chống người thi hành công vụ”.

Báo Dân Trí nói: “Gia đình ông Tùng đã đến công an phường đề nghị cho nạn nhân đi khám bệnh vì thấy chân tay ông Tùng không cử động được nhưng không được giải quyết. Ðến tối 28 tháng 2, thấy sức khoẻ của ông Tùng suy yếu, công an mới đưa ông đến BV Bạch Mai, rồi chuyển lên BV Việt Ðức để cấp cứu”.

Không kể thương tích những chỗ khác do bị đánh “hội đồng”, ông Tùng bị đánh gãy hai đốt xương sống ở cổ “gây liệt tứ chi, liệt cơ hô hấp gây tắc nghẽn đường phổi”. Ðến ngày 2 tháng 3, 2011, ông Tùng đã được giải phẫu nhưng đến sáng 8 tháng 3 thì chết.

Tuy đánh chết người như vậy nhưng ông Trung Tá Nguyễn Văn Ninh chỉ bị tạm đình chỉ công tác có 3 ngày.

Theo tờ Dân Trí, cơ quan cảnh sát Ðiều Tra Tội Phạm về Trật Tự Xã Hội – Công An thành phố Hà Nội vừa ra quyết định khởi tố vụ án hình sự để điều tra nguyên nhân dẫn đến cái chết của ông Trịnh Xuân Tùng.

Không thấy bản tin tờ Dân Trí cho biết ông trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đang giữ chức vụ gì ở phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, thành phố Hà Nội. Thông thường chức vụ trưởng công an phường chỉ đến trung tá chứ không lên tới cấp đại tá.

Trong năm 2010, công an tại Việt Nam đã đánh chết 15 người dân, chưa kể nhiều người khác bị đánh thương tích trầm trọng.

Trước đây, ở những vụ bắt giữ và đánh chết dân xảy ra trên cả nước, tất cả đều đổ lỗi cho dân và mới chỉ thấy có một vụ một thiếu uý công an ở Bắc Giang bị kết án tù 7 năm vì đánh chết một người không đội mũ bảo hiểm khi chạy xe gắn máy hồi tháng 7 năm ngoái, trong phiên toà ngày 2 tháng 3, 2011 vừa qua.

Gia đình nạn nhân lên tiếng

Khánh An, phóng viên RFA - Sau hơn một tuần nhập viện trong tình trạng bị trấn thương cổ do bị công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, TP Hà Nội đánh, ông Trịnh Xuân Tùng đã qua đời vào ngày hôm qua tại bệnh viện Việt Đức.

Bị đánh gãy 2 đốt sương cột sống vùng cổ ông Trịnh Xuân Tùng đã mất sau gần bảy ngày cầm cự

Nguyên nhân tử vong được xác định là do trấn thương cột sống gây ra liệt tứ chỉ dẫn đến liệt hô hấp.

Theo thông tin từ người dân, vụ xô xát giữa công an và ông Tùng xảy ra vào trưa ngày 28/2, do ông Tùng bị công an chặn phạt vì đã gỡ mũ bảo hiểm ra để gọi điện thoại trong khi đi xe ôm.

Khánh Ăn hỏi chuyện chị Trịnh Kim Tiến, con gái của ông Trịnh Xuân Tùng, và được chị kể lại sự việc:

Đánh dân tàn bạo xong xích vào gốc cây

Chị Kim Tiến: Bố em chết oan, chị ạ! Oan không biết tỏ cùng ai. Chỉ vì là hôm đó bố em đi xem ôm ra bến xe Giáp Bát để đi vào Nam. Bố em bảo ông xe ôm dừng xe lại để bố em lấy điện thoại gọi cho một người bạn. Bố em vừa gỡ mũ bảo hiểm ra để gọi điện thoại cho bạn thì ông trung tá công an tên Nguyễn Văn Ninh ở phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, đã ra bắt giữ xe và hẹn chiều quay lại.

Buổi chiều, bố em và ông xe ôm quay lại để nộp phạt thì ông xe ôm cãi là ông ấy đúng chứ không sai, ông không có trách nhiệm nộp phạt như vậy, nhưng bên công an không chịu. Thế là hai bên xảy ra cãi vã. Ông công an lao vào bóp cổ ông xe ôm. Khi ông ấy bóp cổ ông xe ôm như vậy thì bố em có gỡ tay ông ấy ra và bảo: “Ông là công an mà ông lại bắt dân, đánh người như thế à?”, rồi bố em cũng chấp nhận sai và xin nộp phạt 100.000 đồng, nhưng ông ấy không chịu và đòi 150.000 đồng.

Sau đó hai bên giằng co và chẳng may tay bố em vung phải mặt ông ấy, thế là ông ấy dùng dùi cui và đồ vật cứng đập bố em. Ông đánh vào đầu, vào gáy và bố em ngã xuống. Khi bố em ngã xuống, ông ấy tiếp tục hô hào thêm 5, 6 dân phòng nữa lao vào đấm đá bố em túi bụi. Sau khi đấm đá xong thì xích bố em vào một gốc cây rồi sau đó gọi xe đưa về phường.

Khánh An: Vậy đến khi nào thì gia đình chị biết chuyện?

Chị Kim Tiến: Bị vào khoảng 3 giờ, tầm 4:30 – 5 giờ gia đình em biết chuyện xuống đấy để xin cho bố em được đi khám và hỏi tình hình, nguyên nhân sự việc. Khi gia đình em đến, em có vào và xin cho bố em đi khám, nhưng công an phường Thịnh Liệt nhất định không cho bố em đi khám. Mãi đến tận 9:30, khi tình hình của bố em trở quá nặng, người ta mới cho bố em đi khám. Em xuống dưới đó 3 lần, nhưng (công an phường) đều không cho đi khám. Em xin vào để đút phở cho bố em ăn, cũng không cho em vào đút phở cho bố em ăn. Đến bây giờ bố em chết, bố em trở thành con ma đói…

Van xin cũng không được

Khánh An: Khi gia đình chị xuống gặp bác ở công an phường, chị thấy dấu hiệu bên ngoài của bác như thế nào?

Chị Kim Tiến: Bố em lúc đấy vẫn bị còng. Hai chân hai tay buông xuống, ngồi ở ghế, trong tình trạng rất đau đớn. Bố em kêu lên là “Con ơi, cho bố đi khám. Bố đau lắm rồi, bố muốn đi khám con ơi. Bố liệt hết hai chân hai tay rồi”. Mà em đã van xin các anh là cho bố em được đi khám vì tình hình bố em rất nguy cấp rồi, nhưng các anh đều không cho đi.

Em xuống dưới đó 3 lần, lần nào em cũng xin cho bố em đi. Đến lần thứ 3, em và cô em xuống mang phở cho bố em ăn nhưng các anh ấy nhất định không cho em mang phở vào cho bố em ăn. Khi gia đình xin cho bố em đi khám thì các anh ấy trả lời thế này: “Bây giờ phường đang rất đang có rất nhiều chuyện để giải quyết, không có thời gian để giải quyết vụ việc này. Cái gì cũng phải có trật tự theo thời gian. Đến khi nào phường giải quyết xong việc, gia đình có nhu cầu thì sẽ cho đi”.

Gia đình em còn yêu cầu là có thể cho người của phường đưa đi cùng cấp cứu nhưng mà các anh ấy nhất định không cho đưa đi cấp cứu.

Cô em và em có nói là: “Bây giờ anh tôi, bố tôi đang trong tình trạng hết sức nguy kịch như thế này, nếu như các anh không cho bố tôi đi cấp cứu, bố tôi có vấn đề gì các anh thì các anh phải chịu hoàn toàn trách nhiệm, nhưng các anh ấy vẫn không cho đi.

Trước khi em đi, em có hỏi bố em rất to là “Bố ơi, bố có đau không?”, bố em trả lời “Có, bố đau lắm”. “Bố có muốn đi viện để khám không?”, bố bảo “Bố liệt hết rồi, cho bố đi khám đi”, nhưng các anh ấy vẫn làm ngơ không cho bố em đi. Khi bố em đau quá, bố em khát nước, lúc đấy là bố em ngã ra và người ta phải đỡ bố em nằm lên ghế, thì lần thứ hai, bố em bảo là “Đỡ tôi dậy đi, cho tôi uống ngụm nước”, thì cái người đánh bố em – ông trung tá Nguyễn Văn Ninh – bảo rằng “Đỡ vài cái vả ấy!”.

Bị đánh gẫy cổ đến chết

Khánh An: Rồi sau khi đi bệnh viện thì tình hình sức khoẻ bố chị ra sao?

Chị Kim Tiến: Tình hình bố em ngày càng trở nặng, đến 9:30 mới được đưa đi cấp cứu. Bệnh viện Bạch Mai chụp chiếu và cho biết là xương có vấn đề ở cổ. Đến ngày mùng 1 thì bệnh tình của bố em càng ngày càng nặng, bụng cứ trường lên dần và đau đớn. Gia đình em phải chuyển bố em vào bệnh viện Việt Đức.

Người ta báo với gia đình em là tình hình bố em hết sức nguy cấp, có thể đi bất cứ lúc nào vì bây giờ liệt hết tứ chi rồi, gây ra liệt hô hấp, gây suy hô hấp và có thể bị sốc tuỷ, sẽ đi bất cứ lúc nào. Gia đình hoảng loạn làm đơn đi khắp nơi để cấp cứu nhưng chưa nhận được quyết định gì.

Sau đó, ông phó công an có xuống trực tiếp làm việc và nhờ giáo sư Thạch mổ cho bố em. Nhưng trước và sau khi mổ, giáo sư và các bác sĩ đều khẳng định là bố em có nguy cơ tử vong rất cao, sẽ đi bất cứ lúc nào. Gia đình em đang đợi phía bên nhà chức trách phải có câu trả lời với gia đình em.

Khánh An: Xin chị cho biết sau khi vụ việc xảy ra, chính xác là gia đình chị đã gửi đơn kiện vào ngày nào?

Chị Kim Tiến: Chính xác là gia đình em gửi đơn vào ngày mùng 2.

Khánh An: Vụ việc xảy ra vào ngày 28 phải không?

Chị Kim Tiến: Ngày 28. Bị bắt đánh từ trưa, đến 5 giờ, 9 giờ người nhà xin không cho đi. Mãi đến 9:30 – 10 giờ, khi bệnh tình quá nặng mới cho đi. Và thêm một vấn đề nữa là khi người ta không có sức phản kháng, liệt hết rồi mà khi đưa vào viện vẫn còn số 8.

Khánh An: Và trong thời gian ông Tùng nằm viện thì có ai đến thăm không, phía cơ quan công an đấy?

Chị Kim Tiến: Khi người ta chết đi rồi thì phía cơ quan mới có 1, 2 người xuống, chứ trước đấy thì không một ai hỏi thăm gì ạ.

Khánh An: Như vậy, sau khi gia đình chị gửi đơn kiện vụ việc công an đánh người thì đã có trả lời gì từ phía các cơ quan chức năng chưa?

Chị Kim Tiến: Từ ngày 28 đến hôm nay là 9 ngày, thì đến tận ngày hôm kia, trước ngày bố em hấp hối thì chiều tối ngày hôm ấy, 8 giờ tối, cơ quan công an mới có quyết định khởi tố vụ án. Vụ việc hết sức nghiêm trọng nhưng đến 8 giờ tối cơ quan công an mới quyết định khởi tố vụ án và không có quyết định khởi tố bị can. Bây giờ thì đã có quyết định khởi tố bị can nhưng không báo rõ ngày giờ là bao giờ mới khởi tố bị can ra toà được, mà phải đợi tước danh hiệu của Nguyễn Văn Ninh rồi mới có lệnh bắt giữ.

Sự việc rành rành, nhân chứng có, bằng chứng có, tất cả mọi việc đầu rõ ràng, tại sao bây giờ không khởi tố được bị cáo mà phải đợi tước các thứ thì rất lâu. Không biết ngày nào, tháng nào bố em mới được giải oan. Bây giờ bố em đã nằm đấy rồi, mổ xẻ các thứ để khám nghiệm tử thi rồi, không hiểu ngày nào bố em mới được yên mồ? Bây giờ đang chờ đợi phía bên công an giải quyết cho gia đình em. Gia đình em oan quá mà không biết kêu ai!

Khánh An: Vâng, cảm ơn chị đã dành chút thời gian để trả lời Đài Á Châu Tự Do. Một lần nữa, xin thành kính chia buồn cùng gia đình chị.

Khánh An

Nguồn: Đài Á Châu Tự Do