Làm gì trước thái độ không còn úp mở của Trung Quốc?

Bauxite Việt Nam

Xin bạn đọc nhớ cho, bài báo chúng tôi giới thiệu dưới đây không phải là tiếng nói của một trang mạng địa phương Trung Quốc mà ta thường thấy nhan nhản, để đinh ninh rằng đó chưa phải là lập trường chính thức của Trung Nam Hải. Cũng không phải là tiếng nói của một cá nhân để có thể mơ hồ rằng quan điểm của người viết chưa hẳn là lập trường chính thống của đảng đàn anh. Đây là một bài xã luận hẳn hoi trên Hoàn Cầu thời báo, một trang báo đối ngoại của Nhân dân nhật báo, cơ quan ngôn luận chính thức của Đảng Cộng sản Trung Hoa. Như vậy là quá rõ. Đảng và Nhà nước Trung Quốc đã gióng lên hồi chuông về quyết tâm sử dụng vũ lực đối với Việt Nam để làm sao nuốt cho trôi mọi hoạt động lấn cướp Biển Đông mà họ ra mặt tiến hành từ 1956 đến nay, lúc âm thầm, lúc lộ liễu, nhưng xu hướng ngày càng hung hãn, mà họ thừa biết chỉ có Việt Nam mới đích thực là kỳ đà cản mũi, bởi hầu hết những gì họ đã ngoạm được cũng như những gì đang lăm le muốn ngoạm tiếp, đều thuộc chủ quyền thiêng liêng của Việt Nam từ ngàn đời nay.

Biến hành vi xâm lược, bất thần tấn công giết người hàng loạt, cướp đảo, cướp biển không ghê tay như vụ chiếm Trường Sa năm 1988, thành hành vi “phản kích tự vệ một cách có kiềm chế” đối với người láng giềng mà họ gọi là “hung hăng” song trong tay lại... không tấc sắt! Ngôn từ xảo trá kỳ thực là đại ngu xuẩn của tên đế quốc nước lớn nhằm át giọng kẻ yếu, nhằm che đậy những âm mưu nham hiểm, những kế hoạch thâm độc được bày đặt lớp lang, tỉ mỉ, từng bước, vẫn là thủ thuật muôn đời không có gì thay đổi. Chỉ có khác là lần này không còn gì để mà che đậy, tự họ đã gạt cái lá nho để lòi bộ mặt và cái miệng nhơ bẩn, và phun hết ra mọi dã tâm của họ, rằng bất chấp luật pháp quốc tế, họ đang ngốt lên với bao nhiêu tài sản đang chìm sâu dưới Biển Đông mà cái lưỡi bò thè lè của họ ngày nào chưa liếm được thì vẫn ăn không ngon ngủ không yên. Thế có nghĩa là tự họ đang trơ tráo muốn công khai xé bỏ mọi hiệp ước hoà bình và hữu nghị mà họ rủ rê Việt Nam ký với họ và Việt Nam vẫn nghiêm chỉnh tôn trọng; tự họ đã xéo hẳn lên “16 chữ” và “4 tốt” mà họ ban cho Việt Nam làm phương châm hữu hảo mà Việt Nam lâu nay vẫn nghiêm túc chấp hành. Nghĩ mà thương cho ông Đại tá Hải quân chúng ta vừa rồi đến thăm Hải quân nước họ vẫn phải nhắc lại mấy chữ xỏ lá ấy như một bài đọc thuộc lòng.

Họ lại còn cố tình doạ giẫm trước đối với Hoa Kỳ, để Hoa Kỳ đừng có léo hánh tới đây một khi họ ra tay hạ thủ “người anh em chí cốt”. Các đồng chí Trung Hoa chúng ta quả thật suy nghĩ chỉn chu mọi lẽ. Họ có lường tính được phản ứng của thế giới đối với mình ra sao trong Hội nghị an ninh Biển Đông mới diễn ra tức thời hay không? Họ có biết khắp nhân loại từ Đông sang Tây đang ngày càng ngấm ngầm sục sôi một câu hỏi: “Nguy cơ Trung Hoa Đỏ” đối với cuộc sống an lành nhiều mặt của các châu lục liệu có giống như nguy cơ Hitler trước Thế chiến II hay không? Hay họ chỉ biết mình là một con báo đang say mồi, mắt nhìn mải mê con mồi mà bất chấp tất cả? Trong thế giới phẳng ngày nay, không ai cho phép một thứ chúa tể rừng xanh ngang nhiên “một mình một rừng” như thế.

Về phía Nhà nước Việt Nam, thử hỏi “hồi chuông cảnh mê” của chính kẻ thù đã đủ “đô” để tỉnh hay chưa? Nhiều động thái chồng chéo, lắm khi trái ngược nhau đang cùng lúc diễn ra thật khó lòng dò đoán. Nhưng quyết tâm xây dựng một bản lĩnh kiên cường trong chiến lược nhằm giữ vững chủ quyền biển đảo, quán triệt ra ở mọi chủ trương chính sách, và một sự cởi mở thật sự trong quan điểm chính trị, trong đường lối dân chủ hoá, chứng tỏ cái lượng của người cầm trịch thành tâm quy tụ lòng dân, là yêu cầu cần kíp bậc nhất vào lúc này. Không thể nào đương đầu với con sói đã há miệng nhe nanh trước mặt mình mà lại cứ mơ tưởng có thể tìm cách đến gần vuốt ve, gãi ngứa vào mông nó để nó lãng quên và ngậm miệng lại. Càng không thể đương đầu với nó bằng sự đơn độc vì nhìn đâu cũng chỉ thấy kẻ thù, sợ hãi đến mức lảng tránh những bàn tay đang sẵn sàng chìa ra giúp đỡ. Những lời tuyên bố của Thượng nghị sĩ John McCain, Thượng nghị sĩ Jim Webb và nhiều bạn bè khác khắp năm châu... nhân dân ta đều nghe và ai cũng hiểu, chẳng lẽ riêng ai đấy cứ làm đui làm điếc vì quá “cảnh giác” với những thứ gọi là “diễn biến hoà bình” không có thật, và để rồi lại vuột mất một cơ hội như bao lần đã để vuột trước đây?

Hãy luôn luôn ghi khắc vào trong óc lời khuyên vàng ngọc này của nhà tư tưởng thiên tài Ức Trai: “Thời cơ, thời cơ, không nên lầm lỡ”.

Bauxite Việt Nam