Lê Phú Khải – Tôi nhiều lần từ chối vào Đảng Cộng sản
Phạm Thị Hoài
Phạm Thị Hoài: Thưa ông Lê Phú Khải, là một công dân ngoài Đảng, ông trải nghiệm sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam như thế nào?
Lê Phú Khải: Trong suốt những năm dài sống trong một xã hội chịu sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, tôi thấy mỗi khi Đảng nêu cao khẩu hiệu đoàn kết dân tộc, chiến đấu vì lợi ích dân tộc thì đường lối của Đảng đúng đắn, được nhân dân ủng hộ và Đảng thu được thắng lợi to lớn. Điện Biên Phủ là một dấu son của Đảng Cộng sản Việt Nam trong lịch sử dân tộc. Nhưng khi nào Đảng đề cao đấu tranh giai cấp, lấy mục tiêu xã hội chủ nghĩa làm tiêu chí cho mọi chính sách và hành động thì Đảng thất bại hoàn toàn, mất lòng dân và uy tín giảm sút. Cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản, hợp tác hóa nông nghiệp, v.v… là những thí dụ điển hình về sự thất bại đó.
Phạm Thị Hoài: Nếu phải giải thích cho một người chưa bao giờ sống dưới sự lãnh đạo của Đảng, ông sẽ giải thích như thế nào?
Lê Phú Khải: Chị Hoài thân mến, người chưa bao giờ sống dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam như chị nói thì theo tôi hiểu chỉ có Việt kiều sinh ra và lớn lên ở những nước phi cộng sản và nhân dân bản địa ở những nước đó. Tôi sẽ nói với họ rằng chưa có nơi nào trên trái đất mà các mâu thuẫn chính trị lại phức tạp, đan xen, chồng lấn lên nhau như ở Việt Nam. Vì thế chỉ có người ở trong cuộc mới thấy hết sự phức tạp của nó. Một bà mẹ có hai người con, một theo Việt cộng, một lại theo Cộng hòa, vì thế ông Võ Văn Kiệt mới nói ngày ba mươi tháng Tư năm 1975 có một triệu người Việt Nam vui thì cũng có một triệu người Việt Nam buồn. Vậy nên gọi ngày ấy là ngày Thống nhất Đất nước. Hiểu Việt Nam như thế thì người ta sẽ hiểu về sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, người ta sẽ hiểu vì sao những trí thức lỗi lạc như Nguyễn Hữu Thọ, Trần Đại Nghĩa, Tạ Quang Bửu, Nguyễn Khắc Viện… lại đi theo Đảng Cộng sản, chịu sự lãnh đạo của Đảng. Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, lúc ở tuổi tám mươi có nói với tôi rằng: Đời Nguyễn Khắc Viện là đời một kẻ ngây thơ. Phần thơ là theo cụ Hồ đi kháng chiến giành độc lập, tôi giữ lại nó. Phần ngây là theo chủ nghĩa xã hội, tôi vứt nó đi! Nhưng nếu được sống lại, tôi vẫn đi theo con đường đó, vì tình thế lúc đó nó thế. Ý ông muốn nói tuổi trẻ là như thế.
Phạm Thị Hoài: Ông thấy sự lãnh đạo của Đảng đối với trí thức thể hiện cụ thể qua những điều gì? Những điều đó có giúp ích cho sự phát triển của giới trí thức hay không?
Lê Phú Khải: Theo tôi thì ở Việt Nam, trừ một số ít trí thức có tư duy độc lập còn thì không có đội ngũ trí thức đúng với tên gọi, đúng với nội hàm của nó. Cái gọi là tầng lớp trí thức xã hội chủ nghĩa là những người do Đảng đào tạo nên để làm công chức cho Đảng. Vì thế Đảng nói gì họ nghe nấy, Đảng bảo sao họ làm vậy, vậy thôi. Họ có phản biện thì cũng trong phạm vi Đảng cho phép, vẫn là phản biện để “phò chính thống”, một đặc điểm truyền thống của trí thức phương Đông, đặc biệt là trí thức “trung quân”, trung với vua ở Trung Hoa và Việt Nam như nhà nghiên cứu Nguyễn Kiến Giang đã chỉ ra. Phim Thủy Hử rất hay của Trung Hoa đang chiếu trên VTV2 mà tối nào tôi cũng phải dán mắt vào xem thì thủ lĩnh Tống Giang của Lương Sơn Bạc là một nhân vật “phò chính thống” tiêu biểu nhất. Đã đi làm giặc hùng cứ một phương, ngoài vùng kiểm soát của triều đình, mà vẫn thờ vua!
Phạm Thị Hoài: Bản thân ông có cần một sự lãnh đạo như thế cho mình không?
Lê Phú Khải: Không! Tôi không cần sự lãnh đạo đó! Nếu cần thì tôi đã phấn đấu vào Đảng và trở thành một đảng viên cộng sản. Nhiều lần người đứng đầu tổ chức đảng nơi tôi làm việc bảo tôi viết đơn xin vào Đảng nhưng tôi đều từ chối.
Phạm Thị Hoài: Sự lãnh đạo của Đảng hiện nay có gắn với những nội dung tích cực hoặc cần thiết trong một lĩnh vực nào của đời sống?
Lê Phú Khải: Người cầm quyền chỉ ra lệnh cho đội ngũ công chức của mình, cái đội ngũ công chức mà chị Hoài gọi bằng cái tên sang trọng là “trí thức” đó. Đến nhà văn là người được xem là làm nghề tự do có tư cách trí thức cũng phải dồn vào trong một cái rọ, một tổ chức quốc doanh là Hội Nhà văn Việt Nam. Các nhà văn đi dự đại hội nhà văn bằng vé máy bay do Đảng cấp, lấy từ tiền thuế của dân, thì họ chỉ “muốn là con chim hót quanh Lăng (Hồ Chí Minh)” (Thơ Viễn Phương), làm sao trở thành chim báo bão được!
Phạm Thị Hoài: Theo ông, không có sự lãnh đạo đó, xã hội có rơi vào hỗn loạn, khủng hoảng không?
Lê Phú Khải: Đây là một câu hỏi khó trả lời. Nhiều người đã đặt ra câu hỏi này trong lúc hàn huyên. Tùy từng điều kiện lịch sử, xã hội của từng nước, khi thay đổi một tập đoàn lãnh đạo toàn trị sang một thể chế xã hội khác, có thể êm thấm, có thể rơi vào khủng hoảng. Riêng tôi nghĩ thì “Lịch sử thường đi những lối bất ngờ” như nhà thơ Tố Hữu đã có lần viết như thế.
Phạm Thị Hoài: Phủ nhận độc quyền lãnh đạo của Đảng có đồng nghĩa với chống nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam không?
Lê Phú Khải: Đương nhiên là chống. Vì Đảng Cộng sản là tổ chức đứng trên Nhà nước. Nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam nằm dưới sự lãnh đạo toàn diện, triệt để, trực tiếp của Đảng, phủ nhận sự lãnh đạo đó tức là chống Nhà nước của Đảng!
Phạm Thị Hoài: Cảm ơn ông Lê Phú Khải. Chúc ông và gia đình một năm mới bình an.
Lê Phú Khải: Chúc chị Hoài và bạn đọc pro&contra một năm mới may mắn.
Phạm Thi Hoài thực hiện
Nguồn: Procontra.asia
Đại sứ Hoa Kỳ tại Trung Quốc: “Tình hình chính trị tại Trung Quốc rất mong manh” (Josh Rogin)
LTS: Những phát biểu của của Đại Sứ Gary Locke (1) - được bà Victoria Nuland, phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, xác nhận là phản ánh đúng chính sách ngoại giao của Hoa kỳ - cho thấy chính quyền Hoa Kỳ đã quan tâm đặc biệt đến những vi phạm nhân quyền của Trung Quốc cũng như quan tâm đến hành động ngang ngược của Trung Quốc trên Biển Nam Hải. Bang giao tốt với Hoa Kỳ sẽ giúp Việt Nam thoát khỏi sự khống chế của Trung Quốc và bảo vệ được lãnh thổ và lãnh hải. Chính quyền Việt Nam sẽ không có một lý do nào để biện minh cho thái độ sợ sệt của họ đối với Trung Quốc.
Đai sứ Hoa Kỳ tại Trung Quốc, ông Gary Locke, đã nói vào ngày thứ Tư [18/1/2012] rằng người dân Trung Quốc ngày càng gia tăng bất mãn, Đảng Cộng sản Trung Quốc và tình hình chính trị tại Trung Quốc “rất ư là mong manh”.
“Tôi tin tưởng vào sức mạnh của người dân, và đang có sự bất mãn lớn dậy trong dân chúng đối với các hoạt động của chính quyền, nạn tham nhũng, nạn thiếu minh bạch và các vấn đề ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày trong cuộc sống mà họ nghĩ đã bị chính quyền bỏ mặc xem thường”.
Đại sứ Gary Locke đã nói với phóng viên Steve Inskeep của đài phát thanh NPR [National Public Radio] trong buổi phỏng vấn ngày thứ Tư, như một phần của một loạt tiếp xúc với báo chí do ông thực hiện nhân khi về thăm Hoa Thịnh Đốn.
Khi Inskeep hỏi ông Locke “Ông có nghĩ tình hình chính trị hiện nay ở Trung Quốc một cách cơ bản là ổn định không?” ông trả lời:
“Tôi nghĩ, [tình hình] rất mong manh – rất, rất ư là mong manh. Nhưng đã có những lời kêu gọi dân chúng làm một cuộc Cách Mạng Hoa Lài trong năm nay mà có thấy xảy ra việc gì đâu. Tôi nghĩ phải xảy ra một sự gì rất quan trọng, bên trong Trung Quốc, mới có thể đưa đến một cuộc biến động nghiêm trọng nào”.
Ông Locke nói rằng từ khi ông nhận trách nhiệm đại sứ từ [tiền nhiệm] cựu ứng cử viên tổng thống đảng Cộng Hòa Jon Huntsman, ông đã thấy phát hiện những cuộc biểu tình lớn nhỏ xảy ra trên khắp Trung Quốc mà người dân bình thường đã tổ chức đế áp lực lên chính quyền phải giải quyết các khiếu kiện của họ. Ông nêu lên tiêu biểu một cuộc phản đối gần đây tại thành phố Ô Kham (Wukan) ở miền Tây Trung Quốc về vụ chính quyền tịch thu đất đai của người dân mà không chịu bồi thường tương xứng.
"Nói chung là dân chúng đã ngăn chận được mọi lực lượng tiếp viện từ bên ngoài đưa vào bên trong và đã làm tê liệt thành phồ và đã buộc được các lãnh đạo chính quyền cộng sản phải giải quyết các khiếu kiện của họ.”
Ông Locke nói sự bất mãn bên trong Trung Hoa là hậu quả một phần của sự phân phối lợi tức và giàu có bất bình đẳng giữa giai cấp trung lưu ngày càng đông ở Trung Hoa và tuyệt đại đa số quần chúng và dân nghèo ở miền quê. Ông Locke cũng nói hồ sơ vi phạm nhân quyền của Trung Quốc ngày càng tệ hại hơn. Ông Locke nói:
“Người ta thấy rất rõ ràng trong lúc chuẩn bị cho Thế Vận Hội Olympic 2008 và kể từ đó trở đi, có sự bất dung nặng nề hơn đối với các ý kiến đối lập – và hồ sơ nhân quyền của Trung Quốc đã đi theo hướng sai trái ”.
Khi được hỏi cho biết ý kiến trong cuộc họp báo ngày hôm nay tại Bộ Ngoại giao, phát ngôn nhân Victoria Nuland đã hỗ trợ các lời phê bình của Locke về nhân quyền và thượng tôn luật pháp ở Trung Quốc. Bà nói:
"Ông Locke hiển nhiên đã nhân danh chính quyền [Hoa Kỳ] khi phát biểu các mối quan ngại hàng ngày về những gì chúng tôi thấy có vẻ như là xu hướng gia tăng bố ráp, bắt buộc im tiếng, gia tăng giam giữ, bắt bớ và buộc tội các nhà hoạt động nhân quyền, luật sư, lãnh đạo tôn giáo, những sắc tộc người thiểu số ở Trung Quốc.
Nhưng bà Nuland từ chối lập lại lời khẳng định của ông Locke về sự kiện chính quyến Trung Quốc có mầm móng bất ổn định. Bà nói:
"Tôi nghĩ thông điệp của chúng tôi gởi cho chính quyền Trung Quốc về các vấn đề này cũng là thông điệp mà chúng tôi gởi đi khắp thế giới khi chúng tôi quan ngại về nhân quyền, rằng các chính quyền sẽ ổn vững hơn khi họ bảo vệ các quyền con người của dân chúng và khi họ cho phép những ý kiến đối lập được phát biểu trong hòa bình”.
Josh Rogin
Sơn Dương chuyển ngữ
(1) xin đọc thêm bài "Trung Quốc xứ sở lắm tương phản" .
(2) Josh Rogin là bỉnh bút nổi tiếng chuyên viết về vấn đề an ninh quốc phòng và chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ và hiện viết hàng ngày trên trang mạng “The Cable”. Các bài tường trình của ông đã xuất hiện thường xuyên trên các mạng lưới truyền thông quốc tế như CNN, MSNBC, C-Span, CBS, ABC, NPR, WTOP và rất nhiều cơ quan khác. Muốn phê bình, liên lạc xin viết về:
|